Thương thầm kẻ chẳng thương

19:07 |

Hãy điềm nhiên mà tự hào rằng chí ít giữa cuộc sống tất bật, bộn bề, thế giới mà tình ái đã mất đi ý nghĩa thiêng liêng vốn có của nó - con tim em vẫn còn rung động thật tâm

Thương thầm kẻ chẳng thương
Thương thầm kẻ chẳng thương
Cuộc đời một người là "mô tuýp" của những buồn – vui, hạnh phúc – đau khổ. Có những điều ở đời luôn mặc định là lẽ tự nhiên. Tựa như việc một người có đa tình cách mấy thì đến một lúc nào đó học cũng phải lựa chọn cho mình một điểm dừng chân để vẹn tròn cảm xúc. Một người có quỵ lụy cách mấy thì đến một lúc nào đó cũng phải biết tự tìm cách đứng lên và thôi nhìn về quá khứ... Nghĩa là chỉ cần muốn thì ở phía cuối mỗi con đường những tưởng là ngõ cụt vẫn luôn tồn tại một lối rẽ được xây dựng từ niềm tin. Vậy cớ làm sao chỉ vì sợ bị khước từ mà em phải trằn trọc, đắn đo, khiến tim em thay vì ngọt ngào thương nhớ lại quặn lên đau từng hồi vì nỗi sợ hãi yếu đuối, hèn nhát. Chẳng đáng đâu em!

Em có biết rằng, tất thảy mọi thứ trên thế gian này, kể cả bản thân em đấy cũng chỉ là hữu hạn thôi em, vậy thì hà cớ gì em không hít thật sâu và luôn mỉm cười sống trọn vẹn những hữu hạn ấy. Vì tất thảy là hữu hạn nên thương yêu kia cũng chỉ là hữu hạn. Người ta không thương em đó âu cũng là lẽ tự nhiên mất rồi. Lẽ tự nhiên thì ai màng dị nghị chứ? Xưa nay, thương yêu chưa bao giờ là lỗi lầm, người chót ngả lòng thương yêu chưa bao giờ là người sai trái dẫu rằng tình yêu đấy có sai người sai luôn thời điểm.

Vậy nên em này, xin hãy nhớ cho rằng, tình đơn phương xưa nay là thứ tình cảm đẹp nhất, em hãy trân trọng nó như thể là điều may mắn mà cuộc sống này ban tặng em. Đừng mơ hồ, ngờ vực, những sân si em đã trải qua đó là lẽ dĩ ngẫu ở đời, em chân thành, tim em chân thành rồi chân thành thương yêu sẽ thôi tránh né. Hãy điềm nhiên mà tự hào rằng chí ít giữa cuộc sống tất bật, bộn bề, thế giới mà tình ái đã mất đi ý nghĩa thiêng liêng vốn có của nó - con tim em vẫn còn rung động thật tâm. Giữa thế giới hàng tỷ người này em vẫn tìm được người khiến tim em thổn thức, rộn ràng. Và hãy nhớ rằng sự vô tri mới là điều đáng sợ nhất trên thế gian này em ạ!

Em hãy cứ vui đi vì tình đơn phương rất đau nhưng ẩn sâu trong nó là sự xuôi lòng nhẹ dạ hồi cuối. Em có biết không, sẽ chẳng có cảm giác nào trong thế giới tình yêu hão huyền này tuyệt vời bằng cảm giác chia tay tình đơn phương.

Chia tay nó là sự tự nguyện, rồi em sẽ hiểu rằng chưa có một cuộc chia ly, chưa có một sự từ bỏ nào mãn dạ đến vậy đâu em, thay vì khóc lóc như bao kẻ yêu nhau ngoài kia, em sẽ an nhiên nở nụ cười mãn nguyện, nụ cười cho sự can đảm của bản thân, nụ cười chúc phúc đầy tâm ý. Bàng quan với mình không có nghĩa là người ta không trân trọng em. Người ta trân trọng em đấy chứ, có trân trọng mới giúp em giữ đôi chân mềm thôi lạc lối. Chỉ là sự trân trọng ấy chưa đủ mức gắn mác thương yêu.

Cuộc đời mỗi người, ai rồi cũng sẽ gặp " được" một mối lương duyên thiên định nhưng tâm không định. Ai rồi cũng sẽ dành thương yêu cho người quay lưng với mình. Nhưng hãy thầm cảm ơn rằng cái quay lưng ấy không phải là bội bạc, trắng trơn mà quay lưng ở đây chỉ là chưa bao giờ bắt đầu vì vốn dĩ không cùng chung một lối.

Thương thầm những kẻ chẳng thương - hãy cứ can đảm lên em và hãy thầm cảm ơn cuộc đời này đã cho em trải qua những giây phút vẹn tròn những cảm xúc đến vậy.

Hường Chípp 


Em là ai giữa chốn đông người

21:53 |
Này em, em cho rằng tình yêu của em là mãi mãi ư? Em sai thật rồi. Trên đời này không có thứ gì là mãi mãi cả. Tại sao tình yêu của em khiến em cô đơn ngay trong đó? Tình yêu của em bỏ mặc em với những nỗi buồn, nỗi nhớ nhung giằng xé.

Nhẹ nhàng như gió mà cũng nặng nề như nỗi nhớ nhung. Em là ai giữa chốn đông người, em là gì giữa bộn bề cuộc sống? Cô gái như em, bình thường lắm, bình thường như những cô gái khác. Chính vì thế mà em chẳng tạo được điểm nhấn gì cho mình cả. Người ta bảo em đừng có lứng chừng như vậy, đừng có đứng ở giữa ranh giới như vậy nữa. Tiến lên một bước, hai bước đi em, đừng đứng ở giữa mãi như thế nữa. Em trông kìa, thế giới có bao nhiêu người đang tiến rất nhanh, em có thấy họ đang bỏ mặc em không? Cô gái à, em hãy bước đi đừng lo sợ điều gì cả

Người ta bảo em " ngây thơ vô số tội" chẳng có gì sai đâu em à. Hiền quá không còn gọi là thùy mị nữa, đó là điều ngu xuẩn.

Là con gái, ai cũng thích được dỗ dành, muốn được quan tâm. Nhưng em đừng vội vàng tin những điều đó nhé. Em hết lòng yêu thương một người để rồi một ngày em chợt nhận ra tất cả chỉ là những lời nói dối, biết là lời nói dối nhưng sao em vẫn mù quáng tin. Phải chăng " người ta muốn lừa dối thì mình cứ giả vờ tin cho người ta vui"?


Này em, em cho rằng tình yêu của em là mãi mãi ư? Em sai thật rồi. Trên đời này không có thứ gì là mãi mãi cả. Tại sao tình yêu của em khiến em cô đơn ngay trong đó? Tình yêu của em bỏ mặc em với những nỗi buồn, nỗi nhớ nhung giằng xé.

Cô gái à, tỉnh lại đi . Em đừng chìm đắm trong suy tư như vậy nữa. Khi mà vẫn còn yêu nhưng phải nói lời kết thúc thì đau lắm phải không. Nhưng nếu em không có cảm giác tin tưởng thì xin em hãy tin vào quyết định của mình. Đã đến lúc thôi khóc, thôi khụy lụy rồi em à. Em vẫn nghĩ sẽ chẳng còn ai yêu thương em phải không? Không phải đâu em, xung quanh em còn nhiều bạn bè và người thân mà. Mọi người sẽ giúp em đứng dậy nếu em chịu mở lời.

Mỗi sáng thức dậy là đôi mắt sung húp, cái mũi ửng đỏ và cảm giác mỏi mệt. Sao em lại bi lụy như vậy. Cả ngày đôi mắt em luôn rưng rưng và ướt nhèm. 

Em đau lắm, em thất vọng lắm. Tại sao lại là em, tại sao lại là anh, tại sao chuyện chúng ta lại như thế này chứ. Yêu người ta bằng hết con tim mình và em cũng thật tàn nhẫn khi nói lời kết thúc. Đau lắm. Em biết chắc sẽ chẳng có thứ hạnh phúc nào giữa hai người, và em chọn quyết định ra đi. Nhưng sao em cứ dằn vặt như thế này.

Này em, hãy cứ khóc khi thấy muốn, hãy cứ buồn nếu không vui. Em cần có thời gian, một ngày không được thì sẽ là hai ngày, có thể 1 năm hay hai năm. Em phải đứng dậy và bước tiếp, đừng để mọi người thấy em bi lụy. Đã đến lúc phải tạm biệt người cũ . Đó sẽ là quyết định đúng cho em mặc dù chẳng dễ dàng chút nào.

Cỏ May - Guu.vn

XEM THÊM





Hẹn hò với cô đơn..và cô đơn lắm

21:41 |
Những buổi tối đi làm về em cô đơn một mình với chiếc xe từ công ty về phòng trọ, cái không khí sài gòn chen chúc đến ngộp thở, nhìn dòng người vội vã em cũng như họ nhưng họ khác em ở chỗ họ không đi một mình, sau họ là một ai đó đang nói cười vui vẻ, những bàn tay đan xe vào nhau. Anh biết không, sài gòn giờ lạnh lắm nên đi một mình lại càng lạnh thêm.
Hẹn hò với cô đơn..và cô đơn lắm
Hai mươi hai tuổi, em chứng kiến những đứa bạn của mình có người yêu và lần lượt bước lên xe hoa theo chồng về dinh, em dường như chạnh lòng và thầm ước mình được như họ và thầm trách anh, lí do tại sao ư! Anh phải biết điều đó chứ. Em cảm thấy em đang có tất cả nhưng nhìn lại em cũng chẳng có gì trong tay.

Dường như em đã sống trong cô đơn quá lâu, đến bây giờ nó đã trở thành một thói quen, em luôn tự mình làm tất cả mà không cần tới sự giúp đỡ của bất kì ai.Dù lắm lúc mệt mỏi khi mọi thứ đổ ập vào mình, em chẳng than chẳng trách, em chỉ lặng lẽ an ủi mình bằng những câu nói tích cực thôi..Em thích đi chùa lắm, anh có biết chùa một cột của sài gòn không, có nó đây.Em thường đến đó và tìm cho mình những giây phút bình yên.

Những buổi tối đi làm về em cô đơn một mình với chiếc xe từ công ty về phòng trọ, cái không khí sài gòn chen chúc đến ngộp thở, nhìn dòng người vội vã em cũng như họ nhưng họ khác em ở chỗ họ không đi một mình, sau họ là một ai đó đang nói cười vui vẻ, những bàn tay đan xe vào nhau.Anh biết không, Sài Gòn giờ lạnh lắm nên đi một mình lại càng lạnh thêm.

Em luôn hãnh diện khoe "tôi đang hẹn hò với cô đơn", nhưng cô đơn cũng vô tâm lắm anh, nó có biết em đang nghĩ gì đâu. Nhiều lần em cũng tự nói với bản thân rằng: mình sẽ gật đầu bởi lời tỏ tình của ai đó, ít ra thì mình cũng có người quan tâm chăm sóc, có người đưa đi rước về, giúp đỡ lúc mình mệt mỏi, vả lại họ cũng thích mình mà, rồi mình sẽ thích họ từ từ...

Tình cảm đối với em bây giờ như một cảm giác không có thực, nhiều người sẽ như em, chưa yêu mà đã sợ yêu. Em không thể ích kỷ chỉ biết bản thân mình. Em không biết tại sao em lại luôn là cái thùng để mọi người trút bầu tâm sự trong khi em cũng đang cần lắm một người ngồi nghe em nói đây. Em có ích kỉ quá không anh?

Làm con gái đến là khổ, đến tuổi là mẹ lại xoắn xuýt giục yêu giục cưới trong khi lúc còn đi học, yêu cũng phải dấu diếm không cho mẹ biết..

Cuộc sống này là của em, là do em chọn lựa, em chẳng ế đâu chẳng qua là do em chọn cuộc sống độc thân thôi, em cũng sẽ không buồn đâu chẳng qua là cảm xúc nhất thời khi em mệt mỏi. Em sẽ tiếp tục đi trên con đường của riêng em, em sẽ vì tương lai của em và em sẽ đợi anh, người cuối cùng em yêu.


Bắp - Guu.vn




Trưởng thành buồn lắm ai ơi…

07:25 |

Em sợ trưởng thành sẽ như những nhát dao, cắt lìa mọi xúc cảm bâng quơ và chặt đứt sợi dây ước mơ khiến người ta chạm mặt đất phũ phàng đến nghiệt ngã.


Trời Hà Nội rõ là lạ lùng đến kỳ quặc. Có ai ngờ được bỗng dưng một chiều muộn, dù trước đó nắng vẫn còn trong, gió mùa kéo về và thế là lạnh. Chuyện còn nhanh hơn cả trở một bàn tay sấp ngửa, để người ta cứ mãi giật mình dù đã đọc dự báo từ tận hai tối qua…

Em vẫn nhớ như in những chiều mùa đông hai đứa đèo nhau, tay anh lồng tay em gọn ghẽ trong chiếc túi áo khoác da màu đen hơi cũ. Em đã thầm thì những chuyện chẳng đầu cũng không cuối, kể về ước mơ nguệch ngoạc và mơ hồ tựa như con đường mình sẽ phải dắt nhau bước qua.

Mặc cho gió vẫn rít lên từng cơn, em yên bình tựa vai anh thủ thỉ những điều đôi tình nhân nào cũng nói. Tiếng anh cười giòn tan, tiếng em nũng nịu, tiếng hai bàn tay vẫn đang siết chặt ủ ấm cho nhau…
Trưởng thành buồn lắm ai ơi… 1

Mà cũng mơ hồ thật, vì chuyện yêu đương, khi người ta càng rõ ràng về những thứ mình sắp trải qua, cũng là khi mọi thứ không còn ổn nữa. Anh và em, lúc đó, là những ngày dũng cảm thương nhau kệ mai có ra sao cũng chẳng sao. Tuổi trẻ vui quá đúng không anh? Khi người ta sẵn sàng bất chấp. Một chiếc xe cũ, một phố màu đông, hai người yêu nhau và chỉ cần có thế.

Nhưng giờ thì khác. Anh và em đều hiểu, ở cái tuổi này rồi, nếu cứ chẳng sao mãi thì sẽ không thể đi đến được đâu.

Như một buổi chiều muộn màng chợt thấy mình tỉnh thức. Em không còn là em lúc trước. Anh cũng xa lạ với những thuở xưa. Trưởng thành kéo về lạnh buốt như gió mùa đông…

Em sợ trưởng thành sẽ như những nhát dao, cắt lìa mọi xúc cảm bâng quơ và chặt đứt sợi dây ước mơ khiến người ta chạm mặt đất phũ phàng đến nghiệt ngã.

Túi áo ngày xưa đâu còn ấm nữa? Cốc trà nóng vỉa hè; những ngày xuôi ngược, những đêm im lặng nghe tiếng thở dài trượt khẽ qua chiếc điện thoại cầm tay, không ai lên tiếng, không ai cất lời nhưng vẫn thuộc lòng những điều người kia mong muốn. Những buổi đêm bước chân ai đó thất thần đi về trong ngõ, góc nhỏ quanh co, từ ban công trông ra vẫn thấy bóng người đang đợi… Nhưng tất cả, tất cả đều đã khác xưa…

Vì những dỗ dành đâu còn ngọt nữa. Em cũng chẳng buồn giận dỗi nữa anh ơi!

Theo
 Lạc Hi

Có những ngày trôi qua buồn như thế

07:23 |

Có những ngày em nghĩ mình rất ổn, dù xa anh, nhưng hóa ra chỉ là em đang cố giấu đi. Em giấu những giọt nước mắt khi nhớ anh, giấu những nức nở mỗi đêm về, bóng anh chẳng còn song hành cùng em trên những nẻo đường...


Có những ngày Hà Nội ủ rũ và dài lê thê với những cơn mưa dai dẳng, nỗi lòng buồn không biết chất chứa nơi đâu, chỉ thấy lòng không sao vơi đi nổi. Buồn bã cứ kéo dài mãi, mong sao có người nào đó đi cùng dưới mưa, lạnh nhưng không thấy buồn, muốn một ai ngồi cạnh mình trong quán cafe xa lạ, để thời gian không trôi qua lạnh lẽo. Mong ước nhiều, nhưng vẫn hoài hoang hoải đến trĩu lòng. 

Có những ngày Hà Nội vàng vọt vài tia nắng cuối ngày, nước mắt tuôn rơi lặng lẽ, giọt nắng khẽ rơi rớt xuống mặt đất rồi tan biến, chỉ nỗi lòng vẫn thổn thức mãi không thôi. Cơn gió chiều nơi tầng thượng cứ hiu hắt thổi vào lòng em trống hoác, là những ngày xa anh. 

Có những ngày trôi qua buồn như thế 1
Có những ngày em nghĩ mình rất ổn, dù xa anh, nhưng hóa ra chỉ là em đang cố giấu đi. Em giấu những giọt nước mắt khi nhớ anh, giấu những nức nở mỗi đêm về, bóng anh chẳng còn song hành cùng em trên những nẻo đường Hà Nội còn vương mùi hoa sữa, giấu cả những tiếng thở dài khi lướt qua dáng ai đó giống anh. 

Giờ em thấy mệt nhoài và trống trải, ngoài kia, vẫn chẳng biết đâu là con đường dành cho mình. Chúng ta xa nhau nhiều quá rồi anh nhỉ? Những ngón tay em chỉ biết ôm hết ký ức về anh vào lòng, tự dặn mình, ừ rồi sẽ ổn. Có cái gì đó cứ nhói ở trong tim, bản nhạc cũ em nghe đi nghe lại trong bóng tối. Rút cục ta đã để mất nhau thật rồi, khi ngoài kia, Hà Nội đang đón những đợt gió đông đầu tiên. 

Đôi lúc nghe gió bên ngoài thổi mạnh hơn, em tự hỏi mình liệu đi qua nông nổi những ngày tuổi trẻ, em có quên được anh?



Cứ ngỡ sẽ quên hết mọi kỉ niệm êm đềm, quên những ngày tháng hạnh phúc có anh ở bên cạnh. Ngỡ mọi thứ của ngày hôm qua đã nằm ngoan ngoãn trong ngăn tủ kí ức vậy mà nó vẫn bóp nghẹt tim em mỗi đêm về, vẫn siết chặt em mỗi ngày. Vì đâu mà trái tim lại lưu giữ hoài một hình bóng lâu đến vậy? 

Có những ngày nỗi buồn đã vương đầy trong tâm trí, nhưng đã đến lúc, em tập làm quen những ngày không anh. Em thôi không chờ tin nhắn tới từ anh mỗi ngày, thôi không dõi theo dáng anh đi trên phố, cố ngăn mình không tới những nơi xưa cũ đã cùng anh đi qua. Ngày nào cũng là những ngày khó khăn và trống trải, nhưng, nếu không thể bước cùng nhau, em chỉ còn cách tự bước đi một mình. 

Đã có những ngày ngón tay chẳng đếm hết những nỗi buồn về một người đã rời xa, giờ nhìn lại, cũng qua cả một mùa dài thổn thức. Thỉnh thoảng, trên chuyến hành trình dài, đeo tai nghe, bật nhạc, em lại tự hỏi, liệu có ai đứng chờ mình ở cuối bến bình yên? Hình ảnh anh lại hiện ra, thoáng chút nhung nhớ, nhưng rồi em bắt mình nhanh chóng quên đi, anh đã hạnh phúc với những gì anh chọn thì cũng đến lúc em chọn cho em một con đường khác đi. 

Thầm cám ơn anh, đã cho em cảm nhận đủ cô đơn, đủ hoang hoải để rồi mới trân trọng hơn hạnh phúc đến với mình. Còn rất nhiều điều đang chờ em ở phía trước, nhưng những ngày xa anh sẽ vẫn là một phần ký ức đáng giá nơi em. Tạm biệt anh.

Theo
 Tú Lệ

Có những ngày tháng chỉ muốn rong chơi

07:08 |

Nghĩa là chẳng còn thiết tha những điều lâu nay vẫn đeo đuổi, hay vì quá mệt mỏi đến nỗi chỉ muốn buông. Nghĩa là tâm cứ lặng im còn chân từ chối nghe theo lý trí.


Đó là những ngày bỗng dưng tâm trạng chùng chình ùa tới. Mắt môi tự giác biết buồn, trái tim tự giác biết mệt, và tay chân chẳng còn cảm giác muốn đi.

Tuổi trẻ chúng ta bây giờ thiếu sót nhiều quá!

Chẳng biết đã tiêu pha bao nhiêu thời gian thanh xuân, chỉ biết rằng luôn có cảm giác hối hận rằng mình chưa chơi đủ. Những khoảng thời gian mệt nhoài bên bàn làm việc, bên những cái ôm hững hờ quanh cơ thể. Sự đơn độc cứ tăng lên, và cảm giác muốn từ bỏ cứ lớn dần theo.

Chúng ta bỗng dưng thảng thốt với những câu hỏi, tại sao chúng ta phải cố gắng, chúng ta cố gắng vì điều gì? Tại sao chúng ta phải đổ hết thời gian cho những mục tiêu, dằn vặt nó, dày vò nó bởi những đắn đo, bất an thường ngày mà không cho nó tận hưởng đúng nghĩa tuổi thanh xuân.

Thế là có những tháng ngày chỉ muốn rong chơi.

Chỉ muốn lang thang trên những cung đường dài và rộng, đi đến những nơi bớt náo nhiệt để nghe mùi không khí đặc quánh vây quanh người, im lặng nghe tiếng thở dài và mừng đến rớt nước mắt khi gặp lại cố nhân.


Có những ngày tháng chỉ muốn rong chơi 1

Có những tháng ngày như thế, có những tháng ngày chỉ muốn rong chơi.

Nghĩa là chẳng còn thiết tha những điều lâu nay vẫn đeo đuổi, hay vì quá mệt mỏi đến nỗi chỉ muốn buông. Nghĩa là tâm cứ lặng im còn chân từ chối nghe theo lý trí. Chỉ muốn tìm được dũng khí để trốn chạy, chỉ muốn tìm được dũng khí để bước qua mọi thứ cồng kềnh như gánh nặng, trách nhiệm có thể vứt sau lưng mà chạy, mà bay, mà thoát khỏi vòng vây của những tâm sự thường tình.

Giá như cuộc sống có thể dễ thở hơn, đối với người trẻ chúng tôi.

Giá như đừng bắt chúng tôi giam hãm tuổi trẻ của mình, tiêu pha thanh xuân vào những thứ vô lý như cuộc sống và công việc, giá như ai cũng thể sống một cuộc sống tùy ý theo sở thích, cô đơn theo sở nguyện và kể cả có chết đi sẽ không hối tiếc?

Chúng tôi bây giờ chẳng khác nào những đứa trẻ bị cưỡng ép phải lớn lên.

Bỏ qua giai đoạn bỡ ngỡ để kịp bình thản, chưa chuẩn bị tâm lý đã phải đối diện với đấu tranh sinh tồn, những khốc liệt mà cuộc sống xung quanh đem tới tàn nhẫn biết bao nhiêu.

Có những tháng ngày chỉ muốn rong chơi…

Muốn tới những nơi chưa từng tới, hay đơn giản chỉ là quanh quẩn cho hết ngày hết tháng, miễn là không cần phải suy tính, miễn là run rủi cho sự cô đơn…

Theo CaDe